KhoTruyen.Vn

Kho Truyện Teen Việt Nam

HOMECHATGame

Warning: mysql_num_rows() expects parameter 1 to be resource, boolean given in /home/khotruyen/public_html/incfiles/head.php on line 161

 Đọc Truyện Teen - Nhỏ Đáng Ghét ... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi Full

  bexinh (Admin)
02.04.2013 / 06:12
chốc.

_ Ngốc, anh sẽ không để em đi. Càng không để em phải chịu đau một mình. Tin anh đi, nhất định anh sẽ tìm ra lời giải. Còn nữa, đừng thay đổi nét trẻ con kia, bởi… anh yêu em vì chính điều đó, nhóc ạ!

Ngữ khí trở nên thật ngọt ngào mà hiếm khi nghe thấy được từ khóe môi băng giá kia. Thiên Di nào nghe thấy được những điều này khi vẫn vô tư ngáy ngủ.

Hôn nhẹ vầng trán xinh xinh, Vĩnh Khoa cười khẽ rồi bước ra ngoài. Ánh đèn lấp lánh chiếu tia ấm áp lên dáng người cao cao. Chốc lát, khi dáng người ấy khuất khỏi ánh đèn, nét lạnh băng bỗng trở về.

------------------------------------

Bình minh kéo đến cho ngày mới tràn đầy sức sống. Ông mặt trời vươn vai rồi dịu mắt để tiếp nhận luồng sáng đó và phát quang vầng sáng của mình đến mọi nơi.

Tán lá xanh rì rủ mọi hạt sương còn vương lại xuống mặt đất, khẽ đung đưa theo nhịp gió sớm và nhờ nắng sưởi ấm.

Ngoài khu vườn thơm hương ban mai, nắng trong veo ghé qua hàng ghế tinh khôi, quàng vai người ngồi đó.

Di di tay trên tách trà nóng, Trương Tề giương mắt nhìn nhịp sống mới. Mỗi ngày, cuộc sống điều bình yên thế này sao? Hay tại những ngày qua, ông mãi lao mình vào hận thù không dứt nên mới lãng quên một điều, rằng có lúc nào đó, ông vẫn thích nhâm nhi tách trà thơm ngon cùng hứng ánh nắng dịu nhẹ này?

Cười mỉa mai cho dòng suy nghĩ ngột ngạt kia, Trương Tề hù nhạt rồi tiếp tục nhâm nhi hương trà nóng ấm. Luồng khí lạnh trên người ông như muốn quấn lấy vị nóng của tách trà và nuốt trọn.

_ Chắc ông đã có cơ hội ngắm bình minh nhỉ? À, bình minh ở đây chưa đẹp lắm đâu ông, cháu biết có một nơi bình minh còn đẹp gấp bội. Chắc chắn ông sẽ thích cho mà xem.

Chấp hai tay ra sau, Thiên Di cười nhẹ rồi thả chất giọng trong trẻo của mình men theo gió truyền đến tai người ngồi đó. Cô nhóc cũng biết, thật nguy hiểm khi dám đứng nói chuyện với ông thế này. Không biết chừng sẽ như lần trước, ông sẽ không ngần ngại gì mà chỉa thằng súng vào đầu sóc con.

Khẽ rùng mình khi ý nghĩ ấy vụt qua, Thiên Di vội lắc mạnh đầu để xua tan dòng suy nghĩ làm mình sợ kia rồi mỉm cười tự trấn an.

Sẽ ra sao nếu Vĩnh Khoa biết sóc con dám cả gan lại gần Trương Tề khi không có cậu ở bên? Không biết bao nhiêu lần Vĩnh Khoa đã căn dặn “Cấm tuyệt đối không được lại gần ông anh khi không có anh bên cạnh” nữa. Nhưng những lời ấy, sóc con điều bỏ ngoài tai.

Thật lạ, hôm nay khi ngủ dậy lại chẳng thấy bóng dáng Vĩnh Khoa đâu. Ngay cả Vĩnh Kỳ cũng thế. Lẽ nào lại đi làm sớm thế?

_ Không sợ ta giết sao?

Chất giọng lạnh toát phát ra từ khóe môi Trương Tề, lẫn vào luồng không khí ban sáng.

_ Ông vẫn rất nhớ bà, đúng không ạ? Cháu xin lỗi vì đã lỡ nghe được cuộc nói chuyện giữa ông và anh Vĩnh Khoa. Cháu không cố ý nghe lén đâu ạ!

Thiên Di cười tươi rồi nghiêng đầu nói. Bước đến cạnh Trương Tề, sóc con tuy rất sợ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, trụ vững trên nền đất lạnh hương sương.

_ Ngồi đi.

_ Dạ? – Ngẩn người, Thiên Di trân mắt nhìn Trương Tề, ông vừa ra lệnh đó sao?

_ Thích đứng cũng chẳng sao.


Đúng là giống thật. Ngay cả khẩu khí cũng rất oai phong. Chất giọng lạnh như băng cũng hệt nhau. Có khi nào… ông cũng có lúc trẻ con như Vĩnh Khoa và Vĩnh Kỳ không nhỉ?

Cố nín cười cho phát hiện mới mẻ của mình, Thiên Di nhẹ thảy mình xuống chiếc ghế đối diện ông.

_ Cảnh bình minh đẹp nhất… ta không hứng thú. Nhưng…ta muốn xem hoàng hôn đẹp nhất. Được chứ?

Trương Tề nói như ra lệnh, mắt ông không nhìn vào sóc con mà nhìn ra khoảng trống trước mặt, trong sắc lạnh chẳng kém ai kia.

Thiên Di lại được ông đưa từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Cô nhóc khẽ cười rồi nhìn ông. Chẳng biết đã quá gan lì với Vĩnh Khoa hay sao mà lại thốt lên câu nói hệt nhưđang đặt ra yêu cầu đối với Trương Tề.

_ Với một điều kiện, được không ạ?

Rõ là sóc con lém lĩnh.

Trương Tề bất giác quay sang cô nhóc to gan, lớn mật. Đưa ánh nhìn hung hăng nhìn sóc con, trong tia nhìn như có vạn ngọn lửa giận. Bỗng, những ngọn lửa ấy dần dịu xuống, sóc con thở phào nhẹ nhõm vì ông đã “hạ quả”.

May thật! Nếu Trương Tề nổi giận, không biết sẽ có chuyện gì xảy đến nữa. Thật không muốn tưởng tượng.

_ Điều kiện gì?

_ Ông… đừng bỏ bữa.

Sao? Đừng bỏ bữa?

Trương Tề lại thêm ngạc nhiên. Đúng thật là dạo này ông hay bỏ bữa. Nhưng… sao con nhóc trước mặt ông lại ra điều kiện thế? Không phải ông là người muốn giết cô nhóc hay sao? Tốt với ông ư? Có sai lầm không? Cứ tưởng nhóc con sẽ ra điều kiện gì… Tại sao không phải điều kiện về Vĩnh Khoa mà lại là sức khỏe của ông?

_ Cháu nghĩ, nếu ông cứ hành hạ bản thân thế thì sẽ ngã bệnh. Mà anh Vĩnh Khoa và cả anh Vĩnh Kỳ đều không muốn thấy ông bệnh đâu ạ. Họ rất lo cho
« 1... 35 36 37 38 39 »

Đọc truyện , Truyện teen hay , Truyện ngắn , Truyện Tiểu thuyết , truyện teen, truyện tình yêu , đọc truyện ma , truyện cười


Tags: Đọc Truyện Teen - Nhỏ Đáng Ghét ... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi Full

Lượt xem: 26957
Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Bài Viết Tương Tự
» Truyện Teen Bá chủ lừa thê [Lượt xem: 2059]
» Truyện Teen Cậu là ai? [Lượt xem: 2841]
» Cô Bé Và Quầy Bán Cơm. [Lượt xem: 566]
» Truyện Teen - Bảy Ngày Làm Gia Sư [Lượt xem: 7569]
» VÙI HOA DẬP LIỄU [Lượt xem: 6048]
Chủ đề ngẫu nhiên
» Kiếp sau anh lại yêu em chứ [Lượt xem: 555]
» Truyện Teen Tình Yêu Không Trốn Chạy 2 [Lượt xem: 376]
» Vị đắng...ngọt ngào [Lượt xem: 716]
» Truyện Teen BABY, I LOVE YOU [Lượt xem: 1082]
» Truyện Tình Yêu: Nàng Phóng Viên Siêu Quậy [Lượt xem: 20297]
truyen teen, truyen tieu thuyetTrang chủ
truyen teen, truyen tieu thuyet Hỗ Trợ
truyen teen, truyen tieu thuyet Trực Tiếp: 01674488899
Yahoo: Facebook : Trần Công Trí
truyen teen, truyen tieu thuyet Email: Congtri4444@yahoo.com

Kho Truyện , Truyện teen , Truyện teen hay , Truyện Tiểu Thuyết, đọc truyện full cho điện thoại

U-ON SEO Reports for khotruyen.vn free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi